Theo tổng thư ký Hiệp hội Làng nghề Việt Nam, trước đây, bản thân các làng nghề đã tồn tại 3 điểm yếu là: thiếu vốn, thiếu thông tin thị trường và công nghệ lạc hậu. Trong thời kỳ hiện nay các làng nghề lại bộc lộ thêm 2 vấn đề cần giải quyết đó là: Vaná đề về nguồn nhân lực khi phần lớn nhân lực có tay nghề cao tìm cách chạy ra khỏi làng đến làm cho những doanh nghiệp có mức lương cao hơn; Vấn đề môi trường, khi nền sản xuất nhỏ, phân tán nên xử lý công nghệ môi trường rất khó. Thực tế là hiện nay các làng nghề có quá nhiều điểm yếu và thiếu động lực để phát triển.
Khó khăn chính trong giai đoạn hiện nay là giá nguyên liệu cho sản xuất tăng cao trong khi vốn của các làng nghề quá ít để có thể chạy theo việc tăng giá này. Hiện hàng loạt các làng nghề tại Hà nội, Thái bình, Quảng Nam, Đà Nẵng... đang rơi vào tình trạng làm ăn thua lỗ, nhiều hộ sản xuất, Doanh nghiệp làng nghề phải bỏ nghề, một số chuyển sang sản xuất đồ thủ công đơn thuần để cầm cự.
Hiện nay chưa có bộ ngành nào chính thức quản lý làng nghề, mỗi bộ phận chỉ liên quan một chút đến lĩnh vực quản lý của mình còn quản lý chung thì không. Làng nghề giải quyết vấn đề lao động nông thôn, vấn đề xã hội rất lớn lại không được quan tâm nhiều. Năm 2007, kim ngạch xuất khẩu đạt 35 tỷ USD thì trong đó chỉ có 714 triệu USD là xuất khẩu hàng thủ công mỹ nghệ của các làng nghề như gốm sứ, mây tre đan. Nếu đem so sánh thì lợi nhuận không lớn nhưng các làng nghề hiện nay giải quyết trên 10 triệu lao động ở nông thôn, nhìn vào vấn đề xã hội là rất lớn.
Việc tiếp cận các nguồn vốn của làng nghề, của các doanh nghiệp làng nghề là rất khó. 7 tháng vừa qua chỉ có 4 doanh nghiệp hoạt động được còn lại chỉ hoạt động cầm chừng do thiếu vốn. Thời gian gần đây các làng nghề thông qua các doanh nghiệp trong làng của mình đã biết đi vào mảng thông tin tìm hiểu thị trường, cơ cấu quan hệ xã hội của làng nghề nông thôn bắt đầu hình thành. Trong mối quan hệ đó nảy sinh ra nguồn vốn liên kết giữa các doanh nghiệp trong làng nghề với nhau, giữa cá thể với tổ chức. Thông thường mỗi làng nghề có khoảng 4-5 doanh nghiệp đứng đầu, có tầm về tài chính, thông tin thị trường và công nghệ vững mạnh. Chính các doanh nghiệp làng nghề này sẽ hỗ trợ được cho nhau, hỗ trợ cho người dân làm nghề thủ công. Chính các doanh nghiệp này sẽ là cán cân vực dậy làng nghề của mình và kéo theo đó là các doanh nghiệp, các hộ sản xuất trong làng phát triển. Nhà nước cần khuyến khích các doanh nghiệp làng nghề vững mạnh đầu tư vốn cho nuôi trồng nguyên liệu, sản xuất hàng hoá tại các làng nghề.
Nguồn:Thời báo kinh tế Việt nam