menu search
Đóng menu
Đóng

Doanh nghiệp dệt may chỉ lợi với phần gia công

14:23 15/09/2010
Dù được hưởng lợi từ việc điều chỉnh tỷ giá, nhưng phần chênh lệch thu được từ ngoại tệ xuất khẩu vẫn không đủ để DN ngành dệt may bù đắp chi phí biến động giá nhập khẩu nguyên liệu.
 Dù được hưởng lợi từ việc điều chỉnh tỷ giá, nhưng phần chênh lệch thu được từ ngoại tệ xuất khẩu vẫn không đủ để DN ngành dệt may bù đắp chi phí biến động giá nhập khẩu nguyên liệu.
Xuất khẩu của 2 ngành công nghiệp dệt may và da giày đang khá thuận lợi, vì đơn hàng nhiều, đặc biệt là sau chính sách tăng tỷ giá giữa đồng Việt Nam và USD. Tuy nhiên, với 60% giá trị xuất khẩu thu về từ xuất khẩu hàng FOB và 40% từ làm hàng gia công, Tổng công ty cổ phần May 10 cho biết, đơn vị chỉ được lợi đối với phần làm gia công, vì nguyên phụ liệu được các nhà đặt hàng cung cấp; còn 60% hàng làm FOB vẫn phải chịu áp lực lớn từ việc nhập khẩu, do giá nguyên phụ liệu thế giới từ đầu năm biến động mạnh.
Ông Thân Đức Việt, Giám đốc Điều hành May 10 khẳng định, việc điều chỉnh tỷ giá mang lại lợi ích cho DN xuất khẩu, nhất là với DN chỉ làm gia công đơn thuần. Trong điều kiện giá cả tăng nhanh và chi phí cho đời sống ngày càng cao, phần chênh lệch thu về từ xuất khẩu cũng tạo thêm điều kiện để DN giải quyết khó khăn trước mắt.
Là DN lớn trong ngành dệt may, với gần 7.500 lao động, đảm đương đồng thời nhiều công đoạn của quá trình sản xuất (từ dệt, nhuộm hoàn tất đến may mặc), Tổng công ty cổ phần Phong Phú cũng không thoát khỏi cảnh phải nhập bông nguyên liệu để sản xuất vải và dệt khăn, làm hàng dệt kim để phục vụ xuất khẩu và nội địa.
Liên quan đến việc điều chỉnh tỷ giá, bà Đoàn Anh Đào, Phó trưởng phòng Kinh doanh và Tiếp thị (Tổng công ty cổ phần Phong Phú) cho biết, bản thân đơn vị không được hưởng lợi nhiều từ việc điều chỉnh tỷ giá, do cơ cấu sản xuất hàng nội địa chiếm tỷ trọng lớn (trên 60%), trong khi sản xuất hàng xuất khẩu chỉ chiếm 30%. “Do bông trong nước mới đáp ứng được khoảng 5% nhu cầu toàn ngành, nên trong 7 tháng đầu năm, dù xuất khẩu đạt trên 57 triệu USD, nhưng Tổng công ty đã phải chi hơn 40 triệu USD để nhập khẩu bông cùng các nguyên liệu khác”, bà Đào cho biết.
Cần nói thêm, giá bông mà DN nhập khẩu trong tháng 8/2010 đã tăng trên 40% so với cùng kỳ năm 2009. Nếu cân đối giá ngoại tệ thu được từ xuất khẩu sau khi tỷ giá được điều chỉnh với việc DN phải bán tiền đồng, mua USD để nhập khẩu nguyên liệu cho sản xuất, thì rõ ràng, số tiền DN phải bỏ ra là không nhỏ.
Theo phân tích của bà Đào, mục tiêu của việc điều chỉnh tỷ giá là thúc đẩy các ngành xuất khẩu nhiều hơn, đồng thời hạn chế nhập siêu. Nhưng với ngành dệt may, hạn chế nhập khẩu cũng đồng nghĩa với việc hạn chế xuất khẩu, vì các DN không có nguyên liệu đầu vào để sản xuất. Thêm vào đó, với tình hình lao động căng thẳng như hiện nay và giá tiêu dùng tăng cao, DN buộc phải tăng lương cho người lao động, đẩy chi phí sản xuất tăng và làm giảm hiệu quả sản xuất.
Đại diện Công ty cổ phần Giày Ngọc Hà (Gia Lâm, Hà Nội), đơn vị có năng lực sản xuất 1,4 triệu đôi giày/năm, thị trường xuất khẩu chính là Liên minh châu Âu (chiếm trên 80% tổng kim ngạch xuất khẩu) cho biết, chưa thể khẳng định là DN da giày sẽ được hưởng lợi như thế nào từ chính sách tỷ giá mới, bởi theo thường lệ, tỷ giá nhích lên, thì nguyên phụ liệu nhập khẩu như da, giả da, đế giày, phụ kiện trang trí… cũng tăng theo, làm tăng chi phí đầu vào. “Đó là chưa kể đơn giá xuất khẩu mà DN ký ở thời điểm trước giao hàng thấp, trong khi giá nguyên phụ liệu nhập khẩu đã tăng so với tính toán lúc ký đơn hàng, thì phần tiền tăng thêm từ mỗi USD thu được từ xuất khẩu chỉ giúp DN bù lại phần chi phí sản xuất tăng”, vị đại diện trên phân tích.
Theo ĐT