Ấn Độ là nhà sản xuất cà phê lớn thứ 7 thế giới, với mức xuất khẩu khoảng 70% sản lượng, sang các thị trường tiêu thụ ngày càng mở rộng bao gồm UAE, Kuwait, Jordan và Saudi Arabia.
Theo Chủ tịch Hiệp hội các nhà xuất khẩu cà phê Ấn Độ, các nhà xuất khẩu có thể đối mặt với nguy cơ mất tới 80% thị trường Tây Á trong những tháng tới, trong khi phần lớn các lô hàng hiện phụ thuộc vào tuyến vận chuyển qua eo biển Hormuz. Hàng hóa đang bị chậm trễ, phải chuyển hướng hoặc ùn ứ tại các điểm trung chuyển, mặt khác chi phí vận tải tăng mạnh làm bào mòn biên lợi nhuận. Cước vận chuyển đã tăng gần gấp đôi kể từ khi xung đột bùng phát, tuy nhiên, các doanh nghiệp xuất khẩu gặp nhiều khó khăn trong việc chuyển phần chi phí tăng thêm này sang phía người mua.
Dữ liệu từ Hội đồng Cà phê Ấn Độ cho thấy, quốc gia này sản xuất khoảng 350.000 - 370.000 tấn cà phê mỗi năm, tương đương 3% - 4% sản lượng toàn cầu. Kim ngạch xuất khẩu đã tăng gần gấp đôi, từ khoảng 1,14 tỷ USD trong niên vụ kết thúc tháng 3/2023 lên mức kỷ lục 2,13 tỷ USD trong niên vụ vừa qua. Những gián đoạn hiện tại đang đặt ra thách thức lớn đối với quá trình chuyển dịch của ngành cà phê Ấn Độ.
Theo Hội đồng Cà phê Ấn Độ, các dòng sản phẩm đặc thù như robusta cao cấp hay cà phê đặc sản Monsooned Malabar đã giúp nước này tạo dựng vị thế trong phân khúc giá trị cao, phục vụ các thị trường chủ lực tại Tây Á và châu Âu như Ý, Đức và Nga. Bên cạnh đó, Ấn Độ cũng là nguồn cung cà phê hòa tan quan trọng cho thị trường Nhật Bản.
Tuy nhiên, xung đột ở Trung Đông gia tăng đã ảnh hưởng tiêu cực đến triển vọng xuất khẩu. Dữ liệu thương mại Liên Hợp Quốc cho thấy, khu vực Tây Á chiếm 16,1% tổng kim ngạch xuất khẩu cà phê của Ấn Độ trong năm 2024, tăng từ mức 12,6% cách đây một thập kỷ.
Các doanh nghiệp xuất khẩu, đặc biệt là nhóm vừa và nhỏ, hiện phụ thuộc lớn vào các tuyến hàng hải qua eo biển Hormuz và Biển Đỏ. Sự chậm trễ trong mùa cao điểm Ramadan vừa qua đã làm gián đoạn đáng kể dòng chảy thương mại.
Các quan chức tại các nhà xuất khẩu hàng đầu ở Ấn Độ cho biết, nhiều người trồng cà phê bán sản phẩm của họ cho các công ty này để phân phối toàn cầu. Tuy nhiên các công ty này đang phải đối mặt với chi phí vận chuyển cao hơn và các nút thắt về hậu cần, đặc biệt là trên các tuyến đường liên quan đến Trung Đông.
Thị trường cũng đã xuất hiện những dấu hiệu dịch chuyển nguồn cung. Một số nhà nhập khẩu châu Âu đang tăng cường mua hàng từ các quốc gia thay thế như Uganda, cho thấy sự gián đoạn hiện tại có thể thúc đẩy tái cấu trúc dòng chảy thương mại toàn cầu. Sự bất ổn về nguồn cung và chi phí leo thang đang khiến người mua trở nên thận trọng hơn, qua đó ảnh hưởng trực tiếp đến giá cả và tiến độ thu mua.
Nguồn:Vinanet/VITIC/Reuters, Nikkei Asia